
在手机上保存,获得更好体验
Cà Phê Đắng Và Mưa - Cao Manh Thang
Lyrics by:Nguyễn Văn Chung
Composed by:Nguyễn Văn Chung
Ngồi lặng thinh
Quán vắng tanh
Anh một mình
Chẳng còn nhưng
Vẫn kêu cà phê đắng
Nhành hoa trắng
Mỏng manh rụng trên
Phím cây dương cầm
Như chính anh buồn
Heo hắt những
Chiều mưa
Bài nhạc xưa anh
Đã nghe bao nhiêu lần
Là cô đơn nỗi nhớ
Nhiều bấy nhiêu
Cà phê đắng ở trên
Môi mà anh đắng
Ở trong lòng
Không hiểu sao anh
Chẳng khóc
Mà nhạt nhoà
Bỗng vỡ oà vì
Những xót xa
Khi nhận ra
Mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình
Bóng thân quen
Mà hôm nay lại nhớ thêm
Trách tim mình
Chẳng đủ vô tình
Để phai phôi màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ hy vọng
Biết không anh
Chắc sẽ thôi chờ mong
Bài nhạc xưa anh
Đã nghe bao nhiêu lần
Là cô đơn nỗi nhớ
Nhiều bấy nhiêu
Cà phê đắng ở trên
Môi mà anh đắng
Ở trong lòng
Không hiểu sao anh
Chẳng khóc
Mắt nhạt nhoà
Bỗng vỡ oà
Vì những xót xa
Khi nhận ra
Mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình
Bóng thân quen
Mà hôm nay
Lại nhớ thêm
Trách tim mình
Chẳng đủ vô tình
Để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà
Cứ hy vọng
Biết không anh
Chắc sẽ thôi chờ mong
Bỗng vỡ oà vì
Những xót xa
Khi nhận ra
Mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình
Bóng thân quen
Mà hôm nay lại nhớ thêm
Trách tim mình
Chẳng đủ vô tình
Để phôi phai
Màu ký ức
Đã lâu rồi mà
Cứ hy vọng
Biết không anh chắc
Sẽ thôi chờ mong