Ngàn nỗi nhớ cứ đến bủa vây
Sao phải xa duyên tình kiếp này
Tịch tình tang gió bay ngang trời
Giọt lệ đài trang
Tình đơn phương vẫn thường mộng mơ
Mơ thấy sao duyên tình chúng mình
Gần nhau thôi cớ sao ông trời đành lòng rẽ đôi
Em vẫn thường ngồi bên sông vắng
Với mây trời màu xanh trắng
Có mùa hạ còn vương nắng
Lạc mất lạc mất lời yêu thương hay cay đắng
Ôm kỷ niệm ngày qua
Mắt cứ ứa lệ nhòa
Anh cứ đi mãi xa một hôm nào đó
Chẳng về vang câu ca
Rồi... cứ một bài và ngân nga
Chuyện tình cứ thế vẫn phôi pha
00h rồi anh vẫn còn thức hả
Có hay chăng nơi em mắt lệ nhòa
Đau lòng buồn nước mắt vẫn cứ tuông
Thôi thì đành không muốn cũng phải buông
Bên người mới liệu có còn phiền muộn
Đang rất vui hay là đang rất buồn
Ngàn nỗi nhớ cứ đến bủa vây
Sao phải xa duyên tình kiếp này
Tịch tình tang gió bay ngang trời
Giọt lệ đài trang
Tình đơn phương vẫn thường mộng mơ
Mơ thấy sao duyên tình chúng mình
Gần nhau thôi cớ sao ông trời đành lòng rẽ đôi
Tình đã xa chỉ còn hoài mong
Nghe xót xa tim mình thắt lại
Phải chăng khi đó ta bắt đầu đã là sai
Buồn không anh có còn buồn không
Em vẫn trông mong từng tháng ngày
Rằng không vui nhớ em luôn chờ, mãi chờ anh