LƯỢNG-VHH

LƯỢNG

歌手:VHH

时间:2023-09-27

    使用手机浏览器「扫一扫」

    在手机上保存,获得更好体验

标签
歌词

Và lần đầu xuất hiện trước thế giới bao la, cạnh bên chỉ có mẹ một mình kí túc xá

Dưới cơn mưa tí tách, không gian bí bách, vỡ òa cảm xúc, cho đến khi trút xả

Trên mảnh đất Bình Dương, khai sinh ra thằng nhóc, và đó chính là khi thằng Lượng được ra đời

Từ một thằng nhút nhát, sợ bị bắt nạt, khoảng thời gian lúc đó, bước qua rồi

Kể từ nhỏ nó dường như đã thiếu đi sự hạnh phúc, khi tình cảm ba và mẹ, không được như những người khác

Sự khó khăn và cọc cằn, đi theo đó là nhọc nhằn, nó đã được học rằng: “họ đâu cần lười nhác”

Cho nên, nhận bao nhiêu đạn lạc, kho tên

Vì mục tiêu nó muốn đạt, khó đến

Cô đơn giữa biển người, tự an ủi bản thân, là vẫn còn nhạc: “cố lên”

Vài lần muốn bỏ cuộc, bởi tác động bên ngoài “đi học, làm mẹ gì?”

Từ ba nó thốt ra, bỏ đi những điều đó và coi nó là xàm, kệ đi

Và đâu đó bên đôi tai, luôn tồn tại những lời càm ràm, tệ nhỉ?

Từ nhỏ đâu có ham mê gì, chỉ đơn giản muốn được làm nghệ sĩ

Nhưng mà, cuộc đời vốn dĩ, nó đâu như mơ

Khi mà thực tại, nó chỉ biết, cố giàu, trừ nợ

Đam mê tạm bợ, nên đâu ai muốn, có thể bàn bạc

“Tao không làm nhạc để kiếm tiền, mà tao kiếm tiền để làm nhạc”

Bước ra từ Hồ Văn Cống, là nơi nó lớn và trưởng thành

Tương Bình Hiệp suốt cả 9 năm, đi kèm theo đó là kiến thức

Có những vết thương, chỉ vì không còn rỉ máu mà tưởng lành

Thời gian trôi nhanh như gió, nó chỉ bay một thoáng đã biến mất

Đoạn đường quen thuộc ngày nào, đã không còn lí do để tới đó nữa

Cơ bản đó là những điều dĩ nhiên, tương tự bên trong đám khói có lửa

Ta đã không còn như trước, ở trong bàn ăn, cười nói mỗi bữa

Bước ra va chạm không thể tránh khỏi, mẹ tao hỏi “biết đói khổ chưa?”

Và lần đầu tiên mà nó nhận ra

Chính sự lo toan, áp lực, dẫn đến bực bội, thiệt khó giận ba

Khi mà thanh xuân đi qua, thì liệu rằng nó có cần hạ?

Cơn đau kia sẽ không còn nữa rồi, đó cũng chính là lúc, nỗi khổ dần xa

Không khóc, với vô vàn vết cắt, mà nó đã chịu đựng, ở bên trong tâm hồn nhỏ

Khi mà ta chỉ có thể nhớ về, khoảng thời gian của những tháng năm còn thở

Cho nên dù mai ra sao, nó có ở biệt thự hay chung cư

Thì quay lại như trước là điều không thể, tử thần đến với chuyến bay ung thư

Đã không còn vô tư như một đứa trẻ, ngày đêm la cà khắp chốn

Từ bỏ những cuộc chơi, những cuộc hẹn bạn bè thân quen, để mà nấp trốn

Cảm ơn những người đến và đi, để lại cho ta bao kí ức

Hoàn thành cấp 3, không phí sức, và ta lại trở về với mái nhà cấp 4

Có những câu chuyện, những cái tên, chỉ có đôi ta biết

Nhưng nó sẽ mãi theo đến về sau, bên trong nỗi da diết

Thằng Lượng lúc trước rồi nó sẽ khác, làm mọi thứ để vượt chính ta

“Sinh ra không phải để rap, nhưng nhờ rap lại được sinh ra”

Bước ra từ Hồ Văn Cống, là nơi nó lớn và trưởng thành

Tương Bình Hiệp suốt cả 9 năm, đi kèm theo đó là kiến thức

Có những vết thương, chỉ vì không còn rỉ máu mà tưởng lành

Thời gian trôi nhanh như gió, nó chỉ bay một thoáng đã biến mất

Đoạn đường quen thuộc ngày nào, đã không còn lí do để tới đó nữa

Cơ bản đó là những điều dĩ nhiên, tương tự bên trong đám khói có lửa

Ta đã không còn như trước, ở trong bàn ăn, cười nói mỗi bữa

Bước ra va chạm không thể tránh khỏi, mẹ tao hỏi “biết đói khổ chưa?”

Bước ra từ Hồ Văn Cống, là nơi nó lớn và trưởng thành

Tương Bình Hiệp suốt cả 9 năm, đi kèm theo đó là kiến thức

Có những vết thương, chỉ vì không còn rỉ máu mà tưởng lành

Thời gian trôi nhanh như gió, nó chỉ bay một thoáng đã biến mất

Vẫn khung cảnh đó nhưng giờ lại đâu còn

Tiếng cười đùa giờ thay thế bằng nước mắt

Kỉ niệm là thứ đã để lại sau cùng

Đâu ai biết nó là cả một bước ngoặc

展开显示全部歌词