Em cứ mặt kệ anh đi đừng vì vấn vương mà lòng em khó xử
Thương hại anh ư em cũng đừng có thử, anh cũng đã quen rồi gồng mình cùng gió dữ
Một mình chống lại mớ đau thương, thiếu thốn niềm vui nơi anh mấy khi đủ
Điều này chắc chỉ tồn tại ở trong mơ, điều kiện sở hữu duy nhất là đi ngủ
Muốn cùng em đi khắp đó đây, nơi có nắng nhẹ nhàng, đồng cỏ và có mây
Mùi tóc em tỏa làng gió lay, anh đã từng tưởng tượng điều này em có hay
Đời người được mấy lần hạnh phúc, nên em cứ vui đi mặc kệ anh thế nào
Bóng đen chiếm lấy từng tế bào, chắng còn một chổ trống cho ánh sáng thế vào
Em.... cứ mặt kệ anh đi
Và Em.... cứ mặt kệ anh đi
Cứ mặc kệ anh sống với nỗi đau ,Đem tâm viết thành lời diễn đạt tới mỗi câu
Vết thương rĩ máu này khỏi khâu, Đớn đau chết tiệt cứ bám lấy mỗi tao
Trốn mình trong những cơn say nồng, tâm không kiên định ký ức cứ xoay vòng
Chẳng thể chạm đến ánh nắng áng mây hồng, mà chạm đáy nỗi đau ngay lúc em thay lòng
Bầu trời cũng chẳng thấy trong xanh, một kiếp luần hồi trước mắt hóa mong manh
Mắt buồn ngấn lệ chứ chẳng hề long lanh, đừng thương hại làm gì khi lòng đã không anh
Em Em đã xa mãi xa
Nơi đây còn mỗi ta
Vương ôm chút kỷ niệm này
Tơ Duyên này chẳn có nhau
Không thể buông nỗi đau....
Rồi... người.. cũng đã ra đi
Hợp... rồi.. cũng phải phân ly
Một... người đã bước chân đi
Chẳng... còn... hiện hữu một chút gì
Nắng đằng đông cũng dần lặng bóng, Mắt mờ do tối hay lệ ước mi hoen
Cánh cửa tâm hồn của em đã chặn đóng, còn có lối đi nào để anh bước đi thêm
Đời người được mấy lần dang dỡ, mấy lần tình yêu đến mà đẹp giống như thơ
Mấy lần có ai lắng nghe anh than thở , anh nói hết cho lòng không rối giống như tơ
Tắt ngày nắng ấm từ lâu
Ta chỉ còn lại là vết cắt lười khâu
Thật lòng ta không trách người đâu
Khó giữ một người bằng lời nhạc 10 câu
Một người lòng đã muốn ra đi thì khó giữ khó níu khó nắm một chút tình
Tâm nàng đã không phải là ta thì ánh mắt lãng tránh nơi khác ở lúc nhìn
Không.. thể níu với lấy một người
Và không... thể níu với lấy một người
Không.. thể níu với lấy một người
Ta không... thể bên nhau hết một đời